[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] CHÚA TỂ BÓNG ĐÊM – Chap 7

Ngày 14/12/2014

TRUYỆN LMHT : CHÚA TỂ BÓNG ĐÊM Truyện dài nhiều kỳ, không liên quan đến các truyền thuyết của nhân vật CHAP 7 vvv Phía trước không xa là cửa Đông thành Demacia. Cánh cổng thành khổng lồ làm bằng loại thép sáng loáng – một sản phẩm của Piltover, quanh viền nạm những viên pha…

TRUYỆN LMHT : CHÚA TỂ BÓNG ĐÊM

Truyện dài nhiều kỳ, không liên quan đến các truyền thuyết của nhân vật

CHAP 7

vvv

Phía trước không xa là cửa Đông thành Demacia. Cánh cổng thành khổng lồ làm bằng loại thép sáng loáng – một sản phẩm của Piltover, quanh viền nạm những viên pha lê to và trong veo, long lanh trong những tia nắng yếu ớt cuối cùng của chiều tà. Tường thành rộng, làm bằng cẩm thạch trắng với những biểu tượng Demacia cách đều nhau. Phía trên tường thành là đội cung thủ giáp phục nhỏ gọn, tay cầm nỏ chim ưng có thể bắn liên tục mà không cần tiếp tên.

Dọc theo cổng thành là những binh lính vũ khí đầy đủ đứng nghiêm trang. Họ mặc những bộ giáp bạc, với giáp vai to những gọn, che được phần lớn cánh tay. Trên tay họ cầm những cây thương dài, mũi thương to và sáng, hông đeo kiếm ngắn. Từ phía cổng thành, một cô gái đang rảo bước về phía họ. Đó là một cô gái trẻ trạc tuổi Zed, với một đôi mắt sắc sảo, đôi môi căng mọng và mái tóc ngắn với một lọn tóc đỏ quý phái. Cô mặc một bộ giáp bạc trắng sáng bên ngoài bộ đồ bó tôn lên thân hình gợi cảm, hông đeo một thanh kiếm dài và mảnh.

– Ông đến muộn! Tôi đợi ông lâu lắm rồi ông Brown! — cô gái cất tiếng, có vẻ bực bội.
– Đừng gay gắt thế chứ cô Fiora. Chúng tôi gặp cướp giữa đường. Cũng may nhờ có họ cứu giúp nên…

Ông Brown cười gượng giải thích, rồi chỉ vào Zed và Lee.

– Vị này là…

Fiora tiến đến gần Lee. Đôi mắt cô mơ hồ nhìn anh như thể đang cố nhớ xem anh là ai.

– Tôi là Lee Sin.
– À phải rồi, Lee Sin. Chào mừng anh đến Demacia! Còn anh chàng này là.

Fiora mỉm cười bắt tay Lee, rồi quay sang Zed.

– Tôi là Zed, đốc công ở bến cảng.
– À. Đốc công mà ai cũng quý mến. Rất vui được gặp anh!

Fiora nhìn Zed ngẩn ngơ. Từ hắn toát lên một vẻ đơn độc lãng tử. Nụ cười của hắn khiến cô mê mẩn. Cô bắt tay hắn thật dịu dàng, như thể sợ sẽ bóp nát tay hắn vậy.

– Bây giờ trời đã tối. Mọi người theo tôi vào quân doanh bàn giao hàng hóa. Chỗ ở cho mọi người đã được chuẩn bị.
Fiora đưa tay về phía cổng thành. Đoàn người bắt đầu tiến vào. Đó là một ngày trọng đại với Zed. Lee Sin khi vào diện kiến nhà vua đã kể lại trận chiến hồi chiều trong khu rừng già. Ngoài quân doanh, ông Brown và các thương nhân cũng kể lại toàn bộ sự việc. Chiến công của Zed ngày càng được nhiều người biết đến. Cùng với sự tiến cử của Lee Sin và Jarvan IV ,hắn được nhà vua triệu vào cung. Sau bao thử thách, hắn trở thành một tướng quân, trực tiếp huấn luyện một đội quân dưới quyền, chuyên làm nhiệm vụ đột nhập và đánh úp, mở đường cho quân tiên phong của Garen và các cánh quân khác. Trong những trận chiến với Noxus, đội quân ” vô hình ” của hắn bao lần làm cho tham mưu trưởng Swain đau đầu; bao lần khiến cho Đại tướng Darius tức sôi máu, góp công lớn vào chiến thắng của Demacia.

Tiếng tăm của hắn vang đến tận Ionia xa xôi. Tiền tài, địa vị của Zed ngày càng tăng tiến. Hắn cũng có một mối tình đẹp với Fiora. Em gái hắn, Miu cũng được hắn tự tay huấn luyện, trở thành một nữ trinh sát tài ba, sóng đôi với Lux. Những tưởng cuộc sống êm đềm đó sẽ khiến hắn yên lòng. Nhưng một ngày kia, Zed thấy nhớ quê nhà…

Đó là một buổi chiều cuối hạ, năm hắn tròn hai mươi tư. Hắn ngồi trên chóp mái dinh thự tướng quân, nhìn ra biển khơi. Xa xa ngoài đó là quê nhà hắn, nơi người mẹ hắn đang mong chờ. Zed quyết định sẽ về Ionia một chuyến, nhưng không cho em gái theo, vì hôm trước khi hắn bỏ miếng ngọc phượng hoàng ra xem, hắn thấy nó bị nứt một đường dài. Trong lòng hắn bồn chồn không yên, hắn dự cảm chuyện không lành. Ngày đi, Zed dẫn theo mười bốn binh sĩ giỏi nhất của hắn, mang theo chút lương khô và nước uống đủ cho tất cả mọi người. Hắm mặc bộ giáp mà nhà vua ban, đeo huy hiệu Demacia để chứng minh rằng hắn thực sự làm rạng danh Ionia.

– Anh đi bình an. Nhớ về sớm đón em. Em cũng muốn về quê một chuyến… — Miu ngập ngừng.
– Uhm. Anh sẽ về đón em. Nhớ giữ gìn sức khỏe.

Zed xoa đầu Miu khiến cô rơm rớm nước mắt. Hắn mỉm cười, rồi quay sang Garen, Lux và Fiora :

– Phiền mọi người chăm sóc Miu giúp tôi.
– Cậu yên tâm. Chúng tôi coi Miu như người nhà mà. Cậu phải giữ gìn sức khỏe đấy.

Garen vỗ nhẹ vào cánh tay Zed, Fiora với Lux gật đầu. Nói đoạn, Zed bước xuống tàu. Con tàu lênh đênh trên sóng nước hai ngày rồi cập bến Ionia.
Tám năm rồi, nơi này vẫn vậy. Vẫn những cây đại thụ già cổ kính tỏa bóng mát rộng khắp một vùng. Vẫn cái cảnh buôn bán tấp nập. Vẫn những con người với trang phục truyền thống xưa. Chính tại nơi đây, tám năm trước hắn phải ra đi trong tiếc nuối. Giờ đây hắn đứng đó, vẻ vang trong bộ giáp tướng quân Demacia. Mọi người nhìn hắn trầm trồ ngạc nhiên. Một số người không nhận ra hắn nữa, nhưng hắn chẳng quan tâm. Zed dẫn các môn đệ của mình đi về khu rừng trúc, trong lòng vui mừng khôn xiết. Hắn sắp gặp lại cha mẹ, gặp Shen, để nói với họ rằng hắn đã trở về trong khải hoàn. Trên lưng hắn đeo đôi song kiếm, kỉ vật Shen tặng trước lúc hắn đi, thanh Shusui, bằng chưng đầu tiên về sự vẻ vang của hắn, hắn dắt bên hông.
Con đường mòn năm xưa vẫn vậy. Những chiếc lá vàng xơ xác bay là đà, xào xạc dưới những bước chân. Xa xa có một bóng người, mặc bộ đồ trắng, râu tóc bạc phơ đứng đợi hắn.

– Cha??? Sao cha lại đứng đây? Cha già đi nhiều quá!

Zed ngạc nhiên tiến tới, nắm lấy đôi tay của Shiyu. Thời gian đã khiến ông già nua đi quá nhiều. Trên đôi mắt ông là những nếp nhăn dài, vết tích của những âu lo. Râu tóc ông giờ đây dài hơn, trắng xóa. Khuôn mặt ông nhăn nheo, đôi bàn tay gân guốc. Thời gian thật tàn bạo khi lấy đi của ông sức khỏe, sự phong độ đứng đắn, và trả lại cho ông ngoại hình của một ông lão tám mươi, dù cho Shiyu chỉ mới ngoài sáu mươi.

– Ta đang đợi con về. Ta đã thất bại trên cương vị một người thầy, thì ta không thể đánh mất đi hình ảnh người cha trong con. Ngày con đi ta đã không ra tiễn. Ta có lỗi với con.

Shiyu khàn khàn nói. Đôi mắt ông rưng rưng, đôi bàn tay già nua run run đỡ lấy tay Zed.

– Cha đừng nói nữa. Chúng ta về thôi. Cha nhìn xem, con đã làm rạng danh cha mẹ rồi!

Zed đỡ lấy tay cha, mỉm cười chỉ vào những binh sĩ đi theo hắn. Họ lễ phép cúi đầu chào Shiyu. Hắn định đưa cha và đám môn đệ về nhà thì Shiyu nói :

– Về đền với ta. Ta có vài chuyện muốn nói với con.
Ngôi đền vẫn như xưa, chẳng có gì thay đổi. Vẫn là các ninja đang chăm chỉ luyện tập. Một vài cậu bé chừng mười hai mười ba, tuy vụng về nhưng cũng rất chăm. Zed bật cười. Hắn đỡ Shiyu tiến vào sân lớn, các ninja ngừng tập. Họ nhìn những người kia tò mò. “Họ là ai thế nhỉ? , Chắc là khách của sư phụ… ” . Những cậu nhóc tì xì xào bàn tán.

” Vút! ”

Nhanh như cắt, Zed đưa tay bắt lấy cái phi tiêu vừa bay tới. Là cái phi tiêu mà hắn tặng Shen trước đây.

– Đại huynh! Đúng là huynh rồi!!!

Giọng nói quen thuộc vang lên. Shen chạy tới trước mặt Zed. Hắn bảo các môn đệ đỡ lấy Shiyu, rồi dang tay ôm chầm lấy Shen.

– Tám năm rồi, em trai!

Hai huynh đệ tay bắt mặt mừng. Shen nhìn kĩ bộ giáp của Zed, rồi vỗ tay hắn, cười tươi :

– Chà! Huynh thành tướng quân của Demacia rồi. Đệ cũng đã nghe về huynh. Huynh giỏi lắm! Đây là đại huynh của ta. Giờ huynh ấy là tướng quân đấy.

Các ninja trẻ đồng loạt cúi mình chào Zed. Hắn mỉm cười nhìn Shen. Chợt hắn để ý tới bộ giáp của Shen.

– Đệ gia nhập Hội Kinkou rồi sao?Giỏi lắm!

– Cũng được ba năm rồi. Đệ cũng vất vả lắm mới gia nhập được đấy.

Hai anh em cười xòa, nhưng Shiyu tiến lại gần :

– Hàn huyên để sau. Zed, con theo ta vào phòng. Ta có việc muốn nói với con. Còn Shen đi lo cơm nước. Đại huynh con mệt rồi.

Zed theo Shiyu vào thư phòng. Căn phòng không thay đổi gì nhiều, trừ việc có thêm một cái bàn thờ và một bức tranh một người phụ nữ. Zed tiến lại gần, rồi hắn bàng hoàng.

– Zed, ngồi xuống đi con.

Shiyu lên tiếng. Zed loạng choạng quỳ xuống, cố gắng lê về cái bàn.

– Quãng thời gian con đi quả là khó khăn. Mẹ con vì thương nhớ con, nên…đã lâm bệnh nặng. Hàng ngày bà ấy mong tin con, nhưng bặt vô âm tín. Chẳng lâu sau bà ấy qua đời. Ta và Shen đã phải rất khó khăn mới có thể vượt qua nỗi đau này.
Shiyu rót chén trà đưa cho Zed. Rồi ông cầm chén trà của mình lên trầm ngâm :

– Bà ấy ra đi là sự mất mát rất lớn cho Ionia, cũng như cho gia đình ta. Giữa lúc chiến tranh ác liệt, thương binh nhiều vô kể mà bà ấy không còn… Ionia đã phải vật lộn, phải chịu quá nhiều mất mát mới có thể tạm đẩy lùi bước tiến quân thù…

– Tại sao mẹ không đợi con? Con đã nói sẽ có ngày con về báo hiếu. Tại sao???

Zed đau xót. Hai tay hắn nắm chặt, nước mắt hắn cứ tuôn rơi. Shiyu đặt tay lên vai hắn :

– Nén đau buồn đi con! Ta biết chuyện này khiến con rất đau xót, giống như ta và Shen. Nhưng…người chết rồi không thể sống lại được…

Trong câu nói của Shiyu xen lẫn sự xúc động. Ông ngập ngừng giây lát rồi nói tiếp :

– Ta cũng đã nghe về con. Tuy con thành danh ở Demacia, nhưng điều đó không làm ta hết cắn rứt bởi lỗi lầm ta đã gây ra cho con.
– Cha nói vậy là sao?

Zed ngỡ ngàng. Shiyu nhìn thẳng vào mắt con, thở một hơi dài phiền muộn. Ông hớp một ngụm trà, rồi nói :

– Con sinh ra trên đỉnh của dãy Ironspike Mountains ở Valoran. Trước ngày sinh của con một tháng, một nhà tiên tri tài ba ở đây đã tiên đoán rằng : ” Trong tháng này sẽ có một kì trăng máu trong năm ngày liên tiếp. Ngay sau khi trăng máu kết thúc, đứa con của quỷ sẽ được sinh ra trên đỉnh dãy Ironspike Mountains ở Valoran. Đứa trẻ đó sau này sẽ tiêu diệt toàn bộ loài người, mở ra kỉ nguyên thống trị của quỷ dữ!!! “. Bà ta là nhà tiên tri được toàn Valoran kính trọng vì tài tiên đoán chính xác đến kinh ngạc. Hội đồng Ionia đã cử nhóm ninja chúng ta đi thăm dò. Và chúng ta đã điều tra ra một số gia đình chuẩn bị sinh con. Trong ngày trăng máu thứ năm, đội ninja chúng ta đã đến nơi, chuẩn bị sẵn sàng. Quả nhiên khi mặt trăng vừa biến mất, một đứa bé chào đời. Ngay lập tức các chiến hữu ập vào hạ sát tất cả mọi người, rồi dọn sạch không một dấu vết, còn ta thì bế đứa bé đi. Đến một dòng suối, ta định sẽ giết đứa trẻ ở đó. Nhưng…ta không nỡ ra tay. Đứa bé hồng hào xinh xắn đang khóc nức nở, trên cổ nó có một vết bớt hình trăng khuyết. Ta đã động lòng và ôm đứa bé một lúc lâu, rồi quyết định sẽ để ông trời quyết định số phận của nó. Ta quay lại đỉnh núi thì trời đã hửng sáng. Ta kiếm được một cái giỏ, đặt đứa bé vào, rồi cải trang xuống Zaun. Thật may là ở cái địa ngục trần gian đó vẫn còn bán chút thức ăn sạch. Ta mua một ít lương khô và kiếm nước uống cho mình, mua chút sữa dê cho đứa bé và một cái chăn nhỏ. Ta quấn chăn cho đứa bé, rồi đưa nó đến bờ sông của Zaun và thả nó xuống, phó mặc nó cho ông trời. Ta nghĩ sớm muộn gì nó cũng sẽ chết, vì nước của dòng sông đó độc tới mức khủng khiếp. Để tránh bị nghi ngờ, ta đến Noxus đón một chuyến tàu buôn đến Ionia. Tối đó con tàu bị bão quật vỡ nát. Và rồi… trong cơn giông tố, đứa trẻ đã trôi đến với ta. Vì ông trời đã để nó sống, nên ta đã tha mạng và đem nó về nuôi, định bụng sau này sẽ bù đắp cho nó.
Shiyu ngừng lại, tay cầm lấy cốc trà nhưng không uống. Đôi mắt già nua nhìn về phía xa xăm.

– Đứa trẻ đó…là con.

Zed hoàn toàn ngã quỵ. Cái ngày mà hắn trở về, cái ngày vui nhất lại trở thành ngày đen tối nhất của hắn. Bao nỗi đau ập xuống đầu, Zed thấy hắn cô đơn một mình trong bóng tối.

– Tại sao? Tại sao lại đối xử với tôi như thế?

Zed lẩm bẩm trong cơn giận dữ. Hắn không cam lòng. Bao cố gắng của hắn cuối cùng đều thành công cốc. Hắn nghiến chặt hai hàm răng, đôi tay siết mạnh cái cốc trà. Hắn cúi gằm mặt xuống, run run.

– Con à. Bình tĩnh! Ta rất ân hận về việc này. Ta đã nói cho Shen biết. Nó đã đồng ý nhường lại cho con là trưởng môn phái Ninja Shiyu, cùng toàn bộ cơ đồ của ta…

– TÔI KHÔNG CẦN! TÔI KHÔNG CẦN SỰ THƯƠNG HẠI CỦA CÁC NGƯỜI!!!

Zed gào lên, đôi tay hắn bóp vỡ cốc trà. Mắt hắn long lên giận dữ, nhìn thẳng vào mắt Shiyu.

– Sao từ đầu ông không giết tôi luôn đi? Sao lại còn đem tôi về nuôi? Sao lại đày đọa tôi như thế?

Hắn chưa từng giận dữ đến thế. Mắt hắn mở to trừng trừng, những tia máu nổi lên đỏ ngầu. Hắn tiến đến gần, dồn Shiyu vào chân tường, thét vào con người đáng thương. Hắn muốn trút toàn bộ cơn thịnh nộ vào Shiyu, còn ông chỉ biết nhìn hắn, hối hận.

– Chỉ vì một lời tiên đoán vớ vẩn mà ông đem người đến tàn sát cả nhà tôi. Bây giờ lại hành hạ tôi thế này. Tại sao ông ác thế?
– Zed, bình tĩnh lại đi con…
– TRẢ LỜI TÔI!!! Ông có còn là con người không? Tại sao ông ác vậy? Tại sao…? TẠI SAOOOO???

” PHẬP! ”

Âm thanh kì lạ làm Zed bừng tỉnh. Hắn nhìn xuống. Tay hắn đang nắm chuôi thanh Shusui, còn lưỡi gươm thì đâm xuyên lên tim Shiyu. Hắn hoảng hốt nhìn Shiyu. Ông há hốc mồm, đôi mắt trợn ngược lên đau đớn.

– Cha ơi!!! Con không cố ý!!! Cố lên cha ơi!!!

Shiyu lắc đầu, cánh tay ông giơ lên chỉ về phía sau Zed. Hắn bỗng cảm thấy đau rát và lạnh buốt nơi sống lưng. Một hình thù kì quái đen thui đang chui ra, nơi vết rách màu trắng trên đầu nó phát ra tiếng cười ghê rợn. Zed ngã gục, tứ chi không còn cảm giác. Mặt đỏ phừng phừng, hắn cố gào lên đau đớn nhưng vô ích. Nơi cổ họng hắn phát ra những tiếng ú ớ, mồ hôi hắn vã như mưa. Sinh vật kia dần tách ra khỏi người hắn. Zed dần có lại cảm giác. Hắn lồm cồm bò dậy. Trước mặt hắn là một thứ kì quái, không phải sinh vật sống hay bất cứ thực thể gì. Phía dưới bụng, phần đáng lẽ là thân dưới thì lại là một cái đuôi, theo cách Zed có thể diễn tả, hay là một vòng xoáy của một ngọn gió màu đen theo những gì mà hắn nhìn thấy. Cơ thể hắn là một màu đen cuộn xoắn liên hồi. Hắn mặc một bộ giáp xám xịt lởm chởm gai. Trên tay đeo hai lưỡi dao khổng lồ cong vút. Hắn đeo một cái mặt nạ nửa mặt, nơi đôi mắt hắn rực sáng xanh lè.

– NGƯƠI…TẠI SAO NGƯƠI LẠI GIẾT ÔNG ẤY??? — Zed phẫn nộ.
– Kẻ tàn ác như thế không nên sống. Ta đã giúp người trả thù, ngươi nên cảm ơn ta.

Giọng nói của hắn xa vời, vang vọng như tiếng máy móc, ồm ồm ghê rợn.

– NGƯƠI….AAAAAAAAA!!!!

Zed nghiến răng túm lấy hai thanh kiếm sau lưng lao đến kẻ lạ mặt. Hai lưỡi dao của hắn phóng ra, hắn chém hai nhát vào ngực Zed. Máu văng tung tóe, Zed văng mạnh vào cái tủ phía sau, gục xuống. Tên lạ mặt giơ tay lên, hai sợi tua xanh lè phóng ra, cắm vào thái dương Zed. Một thứ gì đó giống như chất lỏng truyền vào đầu Zed. Đôi mắt hắn mờ đi, tai hắn ù ù.

– Hãy nhớ : ta là Nocturne!!! Và ta sẽ còn quay lại tìm ngươi!!

Rồi Nocturne bay vút lên trời, xuyên qua mái thư phòng. Tiếng cười ghê rợn của hắn vang vọng bầu trời khiến Shen giật mình. Ngay sau đó là tiếng thét của Zed, tiếng thét đau đớn chói tai. Zed loạng choạng mở cửa xông ra, trên tay là thanh kiếm đầy máu tươi. Zed ôm đầu gào thét, đôi mắt hắn lúc mờ lúc rõ. Hắn nhìn thấy Shen, thấy Miu, thấy Garen, thấy bạn bè hắn đôi mắt trắng dã trợn trừng, cái miệng đầy máu kêu gào liên tục, cầm dao tiến về phía hắn. Hắn thấy Shiyu cầm một đứa bé đỏ hỏn trên tay, rồi thình lình đập nó vào mỏm đá. Hắn thấy các sư huynh đệ đồng môn tay cầm dao đâm tới tấp vào cha mẹ hắn, những cái miệng há hốc uống máu họ. Và hắn thấy Nocturne với điệu cười man rợn…

– AAAAAAAA!!! GIẾT…GIẾT HẾT CHÚNG CHO TA!!!!

Hắn gào lên điên loạn. Những binh sĩ đi theo hắn bỗng xé toạc da thịt, biến thành quái thú, xông đến cào xé những bất cứ ai mà chúng thấy. Shen bàng hoàng lao đến túm lấy Zed lay mạnh :

– HUYNH SAO THẾ??? CHUYỆN NÀY LÀ SAO?

Zed quay lại nhìn Shen. Hắn thấy Shen mắt trắng không tròng, trợn trừng ghê rợn. Cái miệng Shen nhơ nhớp máu mỡ đang ngậm một miếng thịt sống. Một tay Shen cầm kiếm, còn tay kia là thủ cấp của Shiyu.

Zed vung tay đấm mạnh vào ngực Shen. Bị đòn bất ngờ Shen bay xuống nền sân, hộc máu.

– Zed!! Huynh điên rồi!
– TA KHÔNG ĐIÊN!!! NGƯƠI ĐÃ BIẾN THÀNH QUÁI VẬT RỒI. NGƯƠI DÁM GIẾT CHA, CÒN DÁM ĂN THỊT NGƯỜI…

Shen ngơ ngác nhìn Zed rồi nhìn vào trong thư phòng. Shiyu ngồi dựa vào tủ, đầu cúi gằm. Quá kinh ngạc Shen ngẩng lên nhìn Zed. Khuôn mặt hắn tóc tai rối bời rũ rượi, đôi mắt trợn trừng hoảng loạn, vài vệt máu dính trên gò má. Ngực Zed đang chảy máu, còn tay hắn cầm thanh kiếm dính máu.

– TẠI SAO HUYNH LẠI GIẾT CHA??? CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA??? NÓI CHO ĐỆ BIẾT ĐI!!!

Shen túm lấy cổ áo Zed lắc mạnh,nhưng anh bị hắn đạp văng ra.

” PHẬP!! ”

Thanh kiến đâm qua bụng Shen. Shen ngã quỵ, từng dòng máu tuôn trào qua cửa miệng anh. Zed rút thanh kiếm ra khiến Shen gục xuống, rồi lao ra chém giết loạn xạ. Đám quái thú thỏa sức căn xé, giết chóc. Shen ép vết thương, gắng sức ngẩng đầu lên. Cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trước mắt anh. Những huynh đệ đồng môn vô tội đang bị lũ quái vật khát máu tàn sát man rợ. Shen nắm chặt đôi tay, gồng mình đứng dậy.

– Ư…AAAAAAAA!!!!

Shen thét lên khiến lũ quái vật quay lại nhìn anh. Rồi chúng gầm lên hung tợn, nhằm thẳng Shen phi vào. Nơi vết thương vẫn còn ứa máu, Shen lấy dải băng quấn đầu buộc vào bụng, hai tay đưa ra sau, bình tĩnh rút kiếm ra. Nhanh như cắt Shen lao đến, vung kiếm chém xiên lên trên.

” Xoẹt xoẹt!!! ”

Hai con quái thú đầu lìa khỏi cổ. Thân xác chúng đổ ầm xuống. Shen lao qua lũ quái vật đến những nơi còn người sông sót. Lũ quái vật điên cuồng đuổi theo với tốc độ gần như có thể bắt kịp anh.

” Xoạc!! ”

Một con vung tay cào trúng chân Shen. Vết thương sâu đau đớn khiến anh hụt chân. Shen ngã nhào xuống đất. Lũ quái thú lao tới, giơ nanh vuốt chỉ chực xé xác anh.

” PHẬP!! PHẬP!! ”

Hai thanh kiếm của Shen bay xuyên qua đầu sáu con quái vật khiến chúng đổ ập xuống. Anh gượng dậy. Vết thương ứa náu khiến anh gục ngã.

– Ta không thể chết ở đây!!! TA PHẢI CỨU MỌI NGƯỜI!!!

Trong đầu Shen vang lên tiếng nói quyết tâm. Anh gồng dậy một lần nữa, rồi lao về phía góc sân. Đôi tay anh dang rộng ôm lấy những sư đệ nhỏ tuổi, đưa chúng ra cổng. Anh lao tới những người đang chống chọi, giết chết lũ quái thú rồi cõng họ ra cổng. Phía xa, Zed vẫn đang điên cuồng chém giết. Thình lình hắn quay đầu nhìn ra cổng, rồi lao như tên bắn về phía đó. Một vòng sáng màu tím hiện lên trên một cậu bé. Zed lao tới vung kiếm lên cao…

” BỐP! ”

Một cú đá bất ngờ khiến Zed văng ra xa. Hắn bừng tỉnh. Xung quanh hắn toàn là xác chết, máu tươi nhuộm đỏ cả sân. Một vài con quái vật vẫn đang cắn xé những cái xác. Trên người chùng còn dính vài mảnh giáp Demacia. Chúng đang cắn xé những người đồng môn của hắn.

– DỪNG LẠI!!!

Zed lao đến vung kiếm chém một đường. Lũ quái vật bị chém đứt đôi, đổ rạp xuống. Vết thương ứa máu làm Zed ngã quỵ. Hắn nhìn ra cổng. Shen đang nhìn hắn căm hận, đôi mắt anh toát lên sát khí.

– ZED!!! TÊN VONG ƠN BỘI NGHĨA!! SẼ CÓ NGÀY, THÙ NHÀ, THÙ SƯ MÔN TA SẼ TÍNH SỔ!!!

Shen hét lên trong uất hận. Những đồng môn còn sống dìu Shen chạy khỏi ngôi đền. Họ đều nhìn Zed bằng ánh mắt căm thù phẫn nộ. Zed ngồi giữa những vũng máu, nhớ lại mọi chuyện. Hắn đưa đôi tay sũng máu lên, rồi ngẩng mặt lên trời hét to :

– NOCTUUUURRRRRRRNNNNNNNEEEEEEEEEEEE!!!

Zed đưa thi hài Shiyu đi chôn cất cạnh mộ mẹ hắn trong khuôn viên nhà cũ, rồi châm lửa thiêu rụi ngôi đền. Hắn ngộ ra những điều mà theo hắn là chân lí : Một là không bao giờ để cảm xúc chi phối bản thân. Nó sẽ khiến con người ta lộ ra điểm yếu và mất cảnh giác. Hai là muốn mạnh hơn thì đừng lười nhác. Kẻ yếu luôn bị kẻ mạnh nuốt chửng. Ba là nếu muốn thắng một kẻ tàn độc, cách tốt nhất là phải độc hơn hắn. Và bốn là có ơn phải đền, có thù phải trả, càng sớm càng tốt. Hắn tìm đến một người thợ rèn tài ba ẩn cư, nhở nung chảy ba thanh kiếm của hắn để làm cho hắn một thứ vũ khí mà hắn có thể luôn mang bên mình. Đó phải là thứ vũ khí có thể xuyên quá mọi áo giáp, chém đứt mọi thứ, phải là thứ vũ khí mà chỉ hắn mới kiểm soát được. Người thợ rèn làm cho hắn một đôi triền thủ gắn những lưỡi gươm sắc bén. Hắn gọi đó là Nanh Xà. Hắn cởi bỏ bộ áo giáp tướng quân, khoác lên mình bộ đồ ninja của Shiyu để lại cho hắn. Hắn làm cho mình một cái mặt nạ, thứ mà khi đeo vào, hắn có thể trở thành một kẻ không có trái tim.
Hắn đi khắp nơi để chiêu mộ đệ tử. Từ Ionia đến toàn cõi Valoran, đâu đâu cũng có dấu chân hắn. Hắn hứa ban sức mạnh của những chiếc bóng cho những ai hứa trung thành với mình, và hắn sẵn sàng hạ sat những kẻ dám từ chối. Những kẻ năm xưa có liên quan đến vụ thảm sát gia đình hắn, thì giờ đây đều bị hắn xóa sổ, trước hết là bà lão tiên tri. Cái tên của hắn lan ra toàn lục địa Valoran, gieo rắc nỗi kinh hoàng về một tên sát thủ giết người trong bóng tối, cực kì nhanh gọn mà không để lại dấu vết. Hắn gia nhập Liên Minh để không ai có thể đụng đến hắn bởi bất kì danh nghĩa gì. Hắn hứa sẽ phục vụ Liên Minh. Đổi lại họ phải dẹp bỏ những trở ngại trên con đường báo thù của hắn.
Đội quân của Zed ngày càng hùng mạnh. Hắn cho xây lại đền Shiyu để làm thánh địa. Hắn luôn luyện tập không ngừng, tự tay huấn luyện môn đệ bằng những hình thức gắt gao nhất, và sẵn sàng trừng phạt những kẻ yếu kém, cũng như thủ tiêu những tên vô dụng. Hắn thanh lọc môn đồ, huấn luyện những kẻ ưu tú nhất để đến một ngày, khi đội quân của hắn đủ mạnh, hắn sẽ tìm Nocturne báo thù…
….
– Chủ nhân! Thưa chủ nhân!
Zed bừng tỉnh. Hắn vẫn đang ngồi trên mái đền. Thì ra hắn vừa hồi tưởng lại những kí ức mà chính hắn đã thề sẽ không bao giờ nhớ lại. Mặt trời đã xuống hết chân núi. Trời nhá nhem tối. Cơn gió nhẹ khẽ luồn qua mái tóc, lau khô nước mắt hắn. Cái mặt nạ đeo hờ trên đầu.

– Có chuyện gì?

Tên môn đồ cúi thấp, nói dõng dạc :
– Có lệnh triệu hồi ngài từ Chiến trường Công lí.
– Ta biết rồi!

Zed đứng dậy, vươn vai. Hắn đưa tay lên lau khô mắt, kéo chiếc mặt nạ xuống ngay ngắn.
– Ta đến đây!
Rồi hắn khom người, nhảy xuống khỏi mái đền…

vvv

 – Còn tiếp – 

Nguồn: Guidegame.com

Loading...

Loading...

BÀI VIẾT MỚI

CHỦ ĐỀ HOT